slogan

 
 

topbannerv1

HUẤN LUYỆN NÂNG CAO VÀ CHUYÊN SÂU

- SDANN - SDANN chỉ có ý nghĩa khi ghi thời gian dài hơn và cũng thu được nhịp sinh học trong 24 giờ. Điều này cũng đúng sự thật của ULF đo chỉ số gần như tương tự.

 

TS. Phạm Hữu  Văn

 

Sự biến thiên tần số tim và ứng dụng trong lâm sàng - P1

 

SDNN và SDANN đo qua 24 giờ thường có phạm vi tương tự (có thể trong vòng 20 hoặc 30 ms mỗi chỉ số) với SDANN thường thấp hơn, và một sự khác biệt lớn hơn có thể đặt câu hỏi về nhịp cơ bản hay chất lượng của chức năng khảo sát. Từ SDNN, SDANN, TP, và ULF 24h đều bị ảnh hưởng trước tiên do phạm vi của nhịp sinh học, chúng có xu hướng cung cấp thông tin rất giống nhau cho các bác sĩ lâm sàng, nhưng SDNN được biết rõ  nhất và quan sát trực quan nhất.

-  Lũy thừa VLF - Việc giải thích lũy thừa VLF sinh lý vẫn chưa được nghiên cứu. Ở người lớn khỏe mạnh, VLF xuất hiện để phản ánh hoạt động đối giao cảm khi nó bị loại trừ bằng sử dụng atropine và không bị ảnh hưởng bằng ức chế beta. Nó cũng xuất hiện để phản ánh hoạt động của hệ thống renin-angiotensin khi được giảm bằng ức chế ACE. Tuy nhiên, cùng một lúc, do nó thu được dao động trong khoảng mỗi 25 giây cho mỗi năm phút, nó được tăng lên bằng các bất thường như các biến cố hô hấp làm rối loạn giấc ngủ (mặc dù có thể lập luận rằng khả năng mang lại đáp ứng tự động mạnh mẽ đối với chúng là một dấu hiệu lâm sàng tốt hơn là không thể mang lại đáp ứng).

- Lũy thừa LF - LF phản ánh điều biến hỗn hợp đối giao cảm ly tâm và hoạt động hệ thần kinh giao cảm ly tâm và được điều biến bằng hoạt động phản xạ áp lực (baroreflex).

- Lũy thừa HF – Lũy thừa HF, trong điều kiện bình thường, phản ánh điều biến của hoạt động đối giao cảm ly bằng cách thông khí (loạn nhịp xoang hô hấp), nhưng chỉ có sự hiện diện của nhịp xoang thực sự. Khi phổ lũy thừa được biểu hiện với sự nằm ngửa bắt buộc, lũy thừa HF có đỉnh cao có thể nhận thấy rõ ràng, tần số trung tâm phản ánh tần số hô hấp chiếm ưu thế. Trong sự hiện diện tần số hô hấp rất thấp (tức < 10 mỗi phút), loạn nhịp xoang do hô hấp có thể điều biến lũy thừa LF thực sự, và số lượng HRV có thể tăng đáng kể do hô hập bị ảnh hưởng cả hai điều chỉnh giao cảm và phó giao cảm đối với nhịp tim. Ngoài ra, hô hấp rất nhanh, giống như nhìn thấy ở những bệnh nhân suy tim mạn tính, làm giảm mạnh biên độ lũy thừa HF, phản ảnh một cách đảo nghịch sự mất chức năng phế vị do không có đủ thời gian để ảnh hưởng đầy đủ của đối giao cảm tăng hoạt động trong giai đoạn thở ra để làm chậm nhịp tim ngay cả trong số những người khỏe mạnh. Tuy nhiên, trên phạm vi thông thường của tần số thở, các thay đổi tần số hô hấp xuất hiện có ít ảnh hưởng đến biên độ đỉnh của  HF.

- Tỷ lệ LF / HF - Tỷ lệ LF / HF thường được coi là đặc trưng cho "cân bằng phế vị giao cảm" hay "hoạt động giao cảm tương đối" vì nhóm LF phản ánh điều biến bằng cả hai phương diện giao cảm và phó giao cảm của hệ thần kinh tự động và nhóm HF phản ánh hoạt động đối giao cảm. Mặc dù có những tình huống khái niệm này có thể được áp dụng hữu ích, có quá nhiều tình huống lại không thể áp dụng (ví dụ như gắng sức, suy tim, test áp lạnh, vv) , điều này cần phải được giải thích thận trọng.

Một số sự báo trước áp dụng cho việc giải thích các số đo HRV. Tư thế của bệnh nhân trong quá trình ghi năm phút sẽ ảnh hưởng đáng kể đến HRV khi hoạt động đối giao cảm tăng lên đáng kể cho hầu hết mọi người khi họ nằm ngửa. Những hạn chế của việc đánh giá 5 phút lúc nghỉ này cũng phải được đánh giá cao. Cũng giống như một điện tâm đồ lúc nghỉ có thể mang lại thông tin về những bất thường ECG rõ ràng, nó không cung cấp thông tin về những bất thường khi bệnh nhân đang hoạt động. Một hạn chế tương tự áp dụng cho HRV khi nằm ngửa. Nếu nó làm giảm một cách đáng kể, sau đó chắc chắn có một số biểu hiện bất thường tự động, nhưng hiệu quả của hoạt động trên HRV hay nhịp sinh học là bất thường vv, sẽ có nhiều thông tin hơn lúc nghỉ.

Hai số đo khác được định nghĩa trong bảng, rMSSD và pNN50 (bảng 1), cũng đã được thông báo thường xuyên từ cả hai cách ghi 5 phút và kéo dài hơn. Cả hai đều biểu thị đặc trưng các thay đổi tần số tim trên nền từ nhịp đến nhịp, kể từ các thay đổi từ nhịp đến nhịp trong tần số tim như trái ngược với xu hướng dài hạn qua trung gian bằng những thay đổi trong hoạt động đối giao cảm, độ lớn của một trong những số đo này được thực hiện như là một thay thế chức năng phó giao cảm. Vì lý do này, các số đo này cần phải tương quan chặt chẽ với nhau và với lũy thừa HF được đo qua hoạt động của đối giao cảm.

Giá trị bình thường của HRV

Một trong những yếu tố phức tạp trong việc sử dụng HRV về mặt lâm sàng, ngoài các vấn đề kỹ thuật đã nói ở trên, không giống như đo huyết áp, có một phạm vi đáng kể của giá trị bình thường ngay cả ở những người cùng tuổi và giới tính, và phạm vi của sự thay đổi bình thường với tuổi. Một đánh giá các nghiên cứu hiện hữu giá trị bình thường của HRV ngắn hạn nhận thấy sự khác biệt rất lớn trong giá trị. Nhiều thông tin về các số đo HRV 24 giờ đã được thu thập trong một số lượng lớn dân số lâm sàng và trong một số những người không có lâm sàng là tốt.

- Một nghiên cứu so sánh HRV ở người lớn khỏe mạnh ở tuổi trung niên, bệnh nhân vừa mới MI ( từ năm 1980) và bệnh nhân một năm sau MI. SDNN cao nhất ở người lớn khỏe mạnh, trung bình ở nhóm sau MI một năm, và thấp nhất trong nhóm MI mới xẩy ra, nhưng không có khác biệt giữa các nhóm trong các số đo miền thời gian của HRV nhịp đến nhịp (rMSSD và pNN50). Quan trọng hơn, nghiên cứu thông báo ở cuối phía trên của phân phối cho ba nhóm, HRV không tách đối tượng khỏe mạnh từ các bệnh nhân hoặc MI mới xẩy ra hoặc một năm sau MI. Như vậy, về mặt lâm sàng, nó có thể nhận thấy HRV bình thường ở bệnh nhân tim. Ngược lại, phù hợp với ý tưởng HRV rất thấp phản ánh một sự bất thường đáng kể, chỉ có 2 trong 274 người lớn bình thường có giá trị lũy thừa ULF báo cáo trước đây để xác định bệnh nhân bệnh mạch vành có nguy cơ tử vong cao, và chỉ có 3 có giá trị cho lũy thừa LF dưới mức giới hạn bình thường cho tăng nguy cơ tử vong ở bệnh nhân bệnh mạch vành, do đó hỗ trợ khả năng tìm kiếm một người lớn khỏe mạnh có lẽ với HRV 24h rất thấp sẽ có ý nghĩa lâm sàng nhưng cũng nhấn mạnh thực tế là "bình thường" HRV có thể được tìm thấy ở những bệnh nhân có bệnh tim mạch được biết rõ.

- Một nghiên cứu HRV năm 1998 ở 260 người lớn khỏe mạnh nhận thấy  HRV phụ thuộc cả hai tuổi và giới, với khoảng tin cậy 95% được báo cáo cho mỗi 10 năm. Thật đang tiếc, những giới hạn này rất rộng không thể sử dụng trong lâm sàng. Ví dụ , trong số những người lớn ở độ tuổi 60 của họ, giới hạn bình thường cho SDNN được xác định là giữa 68 và 186 ms, và giới hạn bình thường trong vòng 24 giờ tần số nhịp tim trung bình là 52-99 ck/ph.

- Nghiên cứu Sức khỏe Tim mạch (Cardiovascular Health Study) đã kiểm tra những thay đổi trong miền tần số HRV trên cơ sở  24 giờ qua 5 năm theo dõi ở 585 người lớn > 65 tuổi. HRV giảm nhiều hơn ở nhóm tuổi 65- 69 ở mức cơ bản, ít hơn trong nhóm 70-74 tuổi, và gần như không ở tất cả trong nhóm  ≥ 75 tuổi. Mặc dù hầu hết HRV thấp chút ít nhưng thấp hơn đáng kể trong nhóm bị bệnh tim mạch thông thường, không có sự khác biệt trong mức độ của sự thay đổi liên quan đến tuổi của HRV trong số những người có hoặc không có bệnh tim mạch. Tuy nhiên, nhịp tim, HRV dựa trên tần số tim, tỷ lệ và không tuyến tính đã tiếp tục giảm với tuổi gia tăng.

Lặp lại các số đo HRV

Các tiện ích của các số đo HRV để dự đoán kết quả hoặc phát hiện những thay đổi trong tình trạng lâm sàng phụ thuộc vào sự ổn định của chúng theo thời gian. HRV bị ảnh hưởng đáng kể theo độ tuổi, chủng tộc, giới tính, sự sung sức về thể lực, các bệnh đi kèm có biểu hiện lâm sàng và điều trị bằng thuốc, nhưng hầu hết HRV 24 giờ dường như ổn định khi đo trên cơ sở ngày đến ngày và trong thời gian vài ngày đến vài tuần khi không có có sự kiện can thiệp lớn. Ít được biết về loạt các thay đổi trong HRV ở các cá nhân như nhau qua cùng một thời gian dài hơn, nhưng như đã đề cập trước đây, những thay đổi này có thể là tuổi tác và phụ thuộc cách đo.

Khả năng tái lặp ở những bệnh nhân bệnh tim - Các khả năng tái lặp các số đo biến thiên tần số tim (HRV) ở những bệnh nhân bị bệnh tim đã được so sánh với sự ổn định cao quan sát thấy ở người bình thường. Sự ổn định của các số đo của HRV có thể phân biệt thay đổi thực sự do sự tiến triển hoặc suy thoái của bệnh tim hoặc thuốc tác dụng với những thay đổi rõ ràng do sự thay đổi ngẫu nhiên. Đáng tiếc, tiêu chí thay đổi thực sự và có ý nghĩa trong HRV đã không được thiết lập. Tuy nhiên, nếu bệnh nhân đi từ HRV bình thường (ví dụ , SDNN > 120 ms ) đến HRV giảm đáng kể (ví dụ SDNN <70 ms ) trên một loạt các bản ghi sẽ là một vấn đề quan tâm. Như  ví dụ:

- Bệnh nhân loạn nhịp thất - Trong một nghiên cứu đánh giá sự ổn định ngày đến ngày của HRV trong hai nhóm bệnh nhân loạn nhịp tim (mẫu ngẫu nhiên 40 bệnh nhân trong nghiên cứu ESVEM người có loạn nhịp thất dai dẳng, và một mẫu ngẫu nhiên 40 bệnh nhân trong nhóm giả dược của CAPS người có loạn nhịp thất tạm thời), không có khác biệt đáng kể trong các số đo của HRV giữa hai bản ghi 24 giờ trong cả hai nhóm.

- Bệnh nhân đau thắt ngực ổn định - Trong một nghiên cứu 261 bệnh nhân đau thắt ngực ổn định mạn tính trong ba năm, hầu hết các số đo HRV hầu như không thay đổi theo thời gian, mặc dù pNN50 và LF / HF ít ổn định hơn. Giảm ở hầu hết các các số đo HRV, mặc dù không phải  lũy thừa HF, đã được nhận thấy ở những người bị nhồi máu cơ tim trong thời gian đó.

SỬ DỤNG HRV TRONG LÂM SÀNG

Áp dụng HRV trong lâm sàng dựa trên cơ sở thông báo của ACC đưa ra năm 1996, trong đó đã khuyến cáo 2 áp dụng test HRV:

- Dự đoán của nguy cơ tử vong tim mạch hoặc các biến cố loạn nhịp sau nhồi máu cơ tim (MI)

- Phát hiện và định lượng bệnh thần kinh tự động ở những bệnh nhân đái tháo đường

HRV đã được nghiên cứu trong một loạt các điều kiện lâm sàng, nhưng vẫn còn không có dấu hiệu rõ ràng cho các thử nghiệm trong việc điều chỉnh thường xuyên của hầu hết các bệnh nhân.

Dự đoán tỷ lệ tử vong giai đoạn sớm sau nhồi máu cơ tim

Ảnh hưởng của HRV trên tiên lượng sau nhồi máu cơ tim, đã được báo cáo khởi đầu trong thời kỳ trước khi điều trị tan huyết khối, cũng đã được thể hiện ở những bệnh nhân MI điều trị bằng liệu pháp tan huyết khối. Bệnh nhân có chỉ số HRV giảm được đo ngay sau MI (trong vòng 14 ngày) có tăng nguy cơ tử vong từ 3 đến 4 lần trong vòng ba năm sau MI. Tuy nhiên, độ nhạy của các số đo như SDNN < 50 ms như dự đoán của tử vong, ban đầu được ước tính là khoảng 30%, đã giảm đi một cách đơn giản do những tiến bộ trong điều trị MI có kết quả rõ rệt ở số ít bệnh nhân có SDNN tại mức đó.

Trong một nghiên cứu tiếp theo ở 412 bệnh nhân sau điều trị MI trong kỷ nguyên tái tuần hoàn qua da và theo dõi trong 4,3 năm, SDNN < 50 ms được nhận thấy chỉ có 7% bệnh nhân, và chỉ có 31 bệnh nhân tử vong trong toàn bộ nhóm. Mặc dù số đo SDNN < 50 ms có liên quan với tăng gấp đôi nguy cơ tử vong so với SDNN > 50 ms trong nghiên cứu mang tính bước ngoặt trước đó, trong nghiên cứu hiện thời SDNN < 50 ms chỉ được nhận thấy  3 trong số 31 người đã tử vong.

Một câu hỏi khác trong kỷ nguyên tử vong sau MI thấp hơn là khi nào thời gian ghi sẽ là tối ưu. Có thể nghi sớm ngắn ngay sau khi MI sẽ xác định tập hợp các bệnh nhân nguy cơ cao, và trễ hơn, có lẽ 6 tuần sau khi MI, khi bệnh nhân có hoặc không hồi phục tốt, sẽ cung cấp thông tin hữu ích hơn.

Dự đoán tỷ lệ tử vong ở giai đoạn trễ sau nhồi máu

Trong khi HRV giảm trong thời kỳ sớm sau MI rõ ràng là liên kết với tiên lượng xấu hơn ở những bệnh nhân từ thời kỳ trước PCI, sự phục hồi đáng kể của biến đổi nhịp tim trong vòng ba tháng sau nhồi máu cơ tim, đặc biệt là tiếp sau nhồi máu vùng dưới, đặt ra một câu hỏi là liệu giá trị phục hồi đối với HRV có dự báo tử vong. Trong số 68 bệnh nhân được điều trị bằng giả dược nhập vào CAPS (Cardiac Arrhythmia Pilot Study: CAPS), người đã đo điện tâm đồ 24 giờ lúc ban đầu, khi 3, 6, và 12 tháng sau khi MI, có sự gia tăng đáng kể trong tất cả các số đo của HRV giữa ba tuần và ba tháng. Trung bình, hồi phục HRV được hoàn thành trong ba tháng sau MI; giữa 3 đến 12 tháng, giá trị ổn định cho nhóm như toàn thể và cho từng bệnh nhân.

Một số nghiên cứu trước đây hơn đã đề nghị giảm HRV các tháng hoặc nhiều năm sau MI vẫn còn là một yếu tố dự báo các kết quả bất lợi. Ví dụ, trong một nghiên cứu 292 bệnh nhân nhập viện với hội chứng mạch vành cấp tính từ năm 1991 đến năm 1994, giảm HRV nhận thấy trên Holter 24 giờ ở các bản ghi 3 đến 6 tháng sau biến cố của họ tiếp tục có giá trị tiên lượng.

Bệnh nhân bệnh mạch vành ổn định

          Một mối liên hệ giữa giảm HRV và sự hiện diện của bệnh tim mạch vành thực sự (CHD) đã được đề nghị. Trong số 470 bệnh nhân liên tiếp trải qua chụp động mạch vành chọn lọc, các bệnh nhân bị bệnh mạch vành tắc nghẽn (hẹp > 50%) đã giảm HRV đáng kể dựa trên năm phút đo nằm ngửa, đặc biệt là trong tần số thấp (180 so với 267 ms2 không có bệnh mạch vành tắc nghẽn). Trong một phân tích đa biến sử dụng giới hạn thấp nhất là 250 ms2, người có lũy thừa tần số thấp dưới 250 ms2 có nguy cơ lớn hơn đáng kể của bệnh mạch vành tắc nghẽn (độ chênh 2.4, 95 % CI 1,3-4,4 ) độc lập với thang điểm rủi ro Framingham cơ bản.

Bệnh nhân suy tim

Một số nghiên cứu các bệnh nhân suy tim và / hoặc bệnh cơ tim đã cho thấy đã giảm HRV so với nhóm chứng, và giảm HRV kết hợp với các số đo mức độ nghiêm trọng của bệnh như mức độ NYHA chức năng, kích thước thất trái tâm trương, giảm phân suất tống máu thất trái và tiêu thụ ô xy đỉnh. Về mặt tiên lượng, giảm HRV đã được chứng minh là yếu tố dự báo độc lập của tử vong chung, tỷ lệ tử vong do suy tim, đột tử do tim, loạn nhịp thất, và nhu cầu cấy ghép.

Cải thiện trong HRV được nhìn thấy với điều trị suy tim hiệu quả (ví dụ như tái đồng bộ tim (CRT). Bệnh nhân được cải thiện HRV sau khi CRT đã được chứng minh là có kết quả tốt hơn so với những người mà HRV không được cải thiện.

Một đánh giá chi tiết nghiên cứu hiện nay của các ứng dụng HRV cho bệnh nhân suy tim có thể tìm hiểu thêm.

Bệnh nhân rung nhĩ

Mặc dù sự có mặt của rung nhĩ (AF) ngăn cản việc sử dụng các biện pháp thay đổi tiêu chuẩn NN, phân tích sự thay đổi và sự không đều của khoảng đáp ứng thất (VRI) có thể cung cấp thông tin hữu ích liên quan đến tiên lượng của bệnh nhân rung nhĩ mạn tính và khả năng tái phát sau chuyển nhịp.

- Trong một loạt 107 bệnh nhân rung nhĩ mạn tính người đã trải qua quá trình theo dõi 24 giờ cho biến thiên và sự không đều đặn của VRI được theo dõi trong 33 tháng, giảm đi trong tất cả các số đo của biến thiên và sự không đều của VRI có liên quan với tăng nguy cơ tử vong do tim.

- Trong một loạt 93 bệnh nhân được chuyển nhịp cho rung nhĩ và đã có biến đổi RR được đo khi nhịp xoang, tỷ lệ tái phát rung nhĩ trong 2 tuần cao hơn một cách có ý nghĩa (73 so với 9%) ở bệnh nhân giảm biến thiên RR.

Hơn nữa, mặc dù mất đi rõ rằng sự điều chỉnh tự động từ nhịp đến nhịp trong rung nhĩ, nhịp sinh học, có thể đo lường bằng SDANN, nó đã tính trung bình để loại khỏi những biến đổi của khoảng RR tromg thời gian rất ngắn, vẫn còn có thể được đánh giá, và có bằng chứng cho thấy giảm SDANN là một dấu hiệu bất lợi trong AF. Các ứng dụng lâm sàng này, giống như các ứng dụng tiềm năng khác của HRV, vẫn chưa chưa được đánh giá.

HRV giảm trong dân số nói chung

HRV giảm có liên quan đến tỷ lệ tử vong tăng và nguy cơ biến cố tim mạch trong một số nghiên cứu dân số. Như ví dụ:

- Trong một mẫu ngẫu nhiên 900 bệnh nhân tham gia trong ARIC ( Nguy cơ Xơ vữa động mạch trong Cộng đồng) nghiên cứu những người có các số đo miền thời gian của biến đổi RR xác định từ băng nhịp ECG 2 phút, những người có biến đổi RR thấp có nguy cơ cao hơn đáng kể của tử vong do bệnh tim mạch (nguy cơ tương đối [RR] 1,98 , 95 % CI 1,06-3,70 ) và tất cả các nguyên nhân tử vong (RR: 1.50, CI 95 %) so với bệnh nhân có biến đổi RR chưa xác định (trung gian) (SDNN 23,9-35,4 ms).

- Trong số 1.172 bệnh nhân từ 65 tuổi trở lên từ CHS (nghiên cứu sức khỏe tim mạch), ngay cả tầng thấp nhất của thang điểm nguy cơ Framingham, các giá trị bất thường cho HRV và sự hỗn loạn tần số tim xác định một nhóm với nguy cơ tương đối tăng lên đáng kể tỷ lệ tử vong (RR 7,7 so với những người HRV bình thường, CI 95% 3,7-16,0).

- Trong số 4652 bệnh nhân trong quần thể MESA (Multi-Ethnic Study of Atherosclerosis) có các số đo miền thời gian của biến đổi RR xác định từ băng nhịp 30s và được theo dõi trung bình 7,6 năm, bệnh nhân ở nhóm có HRV thấp nhất trong 3 nhóm có nguy cơ phát triển suy tim lớn hơn đáng kể (RR: 2.4 , 95 % CI 1,4-4,2 ).

Theo phân tích gộp 8 nghiên cứu năm 2013 liên quan đến 21,988 bệnh nhân, có HRV thấp nhất được đo bằng SDNN có nguy cơ biến cố tim mạch cao hơn một cách có ý nghĩa so với các bệnh nhân có số đo HRV lớn nhất (RR 1.35; 95% CI 1.1-1.7).

HRV kết hợp với các yếu tố nguy cơ khác

Tự bản thân HRV đã hạn chế độ nhạy và độ đặc hiệu để xác định đầy đủ bệnh nhân nguy cơ cao, mặc dù như đề xuất trước đó, HRV bình thường đã được chứng minh để nhận thấy ở những bệnh nhân có nguy cơ thấp. Đồng thời, mối tương quan giữa thời gian và các số đo miền tần số của HRV và nhận định các yếu tố nguy cơ sau nhồi máu trước đây như phân suất tống máu thất trái (LVEF) và loạn nhịp thất là không dễ nhận thấy một cách rõ. Sự thiếu tương quan và thực tế là các số đo của HRV là yếu tố dự báo độc lập của bệnh nhân có nguy cơ cao sau khi nhồi máu cơ tim cho thấy các tiện ích tiềm năng của việc kết hợp bất thường HRV với các phân tầng nguy cơ khác để cải thiện dự báo nguy cơ  nguy cơ khác, mặc dù làm như vậy rõ ràng hạn chế tỷ lệ bệnh nhân áp dụng yếu tố này.

Ví dụ, trong số 1284 bệnh nhân vừa mới nhồi máu (trong vòng 28 ngày) theo dõi trung bình 21 tháng trong nghiên cứu ATRAMI ở người nhạy cảm phản xạ áp lực (baroreflex) và SDNN được sử dụng để phân tầng nguy cơ, bệnh nhân với các giá trị bất thường cho cả hai có 17% nguy cơ tử vong, trong khi bệnh nhân với giá trị bình thường cho cả hai có nguy cơ 2% (lưu ý, tỷ lệ tử vong cho toàn bộ nhóm chỉ có 3,5%). Số lượng nhỏ các bệnh nhân HRV giảm và LVEF < 35% đã tăng gần gấp bảy tỷ lệ tử vong so với bệnh nhân HRV bảo tồn và LVEF ≥ 35%. (RR 6.7, CI 95%, 3,1-14,6).
Cuối cùng, nhiều điều kiện khác có liên quan đến những bất thường tự động, gồm nghiện rượu, bệnh thận mãn tính, tăng huyết áp nặng, hóa trị và nhiễm độc hóa chất khác, ngưng thở khi ngủ, vv. Vì vậy, về mặt lâm sàng, nếu câu hỏi là liệu bệnh nhân có bệnh lý thần kinh tự động đáng kể, không có hoặc HRV rất giảm có thể trả lời trả lời điều này.

Tiếp cận của chúng ta

Hướng dẫn sử dụng thường quy theo dõi để xác định biến thiên tần số tim (HRV), dựa trên các khuyến nghị ACC năm 1996, cũng đã được xuất bản vào năm 1999. Trong khi HRV đã được sử dụng cho sự phân tầng nguy cơ cho tất cả các nguyên nhân, tim và tử vong loạn nhịp sau nhồi máu cơ tim, vai trò chính xác để thử nghiệm HRV trong thực hành lâm sàng vẫn chưa được xác định và có lẽ là một chút của một mục tiêu thay đổi do sự thay đổi trong phương pháp điều trị. Một số tác giả thúc đẩy HRV cho phân tầng nguy cơ , nhưng những người khác ít ủng hộ.

Với điều này chúng ta lieu ý, người ta hiện không khuyến cáo sử dụng thường quy kiểm tra HRV ngoài các tình huống các nghiên cứu lâm sàng. Người ta cũng tin rằng để tiếp tục lĩnh vực này, hiện tại và tương lai bộ dữ liệu cần phải được phân tích với mục tiêu phát triển các thuật toán mà nắm bắt được hình ảnh lâm sàng phong phú và đầy đủ có thể đạt được từ những bản ghi.

Kết luận

- Có ba cách tiếp cận không xâm lấn hoặc xâm lấn tối thiểu chính để lượng giá hệ thống thần kinh tự động cung cấp thông tin bổ sung về cơ chế điều hòa tự động cũng như không tự động ở người khỏe mạnh và bệnh: biến thiên nhịp tim (HRV), độ nhạy cảm phản xạ áp lực, và các test kiểm tra chức năng tự động tại giường bệnh.

- Hệ thống thần kinh tự động, bao gồm các hệ thống thần kinh giao cảm và phó giao cảm, có vai trò quan trọng trong việc phát động hoặc duy trì các loạn nhịp thất ác tính.

- HRV (bắt nguồn từ khoảng giữa các khoảng NN nhắt bóp xoang bình thường) có thể được đo bằng nhiều phương pháp, có thể được phân loại như các số đo miền thời gian, các số đo miền tần số, các số đo dựa trên cơ sở phi tuyến / phức tạp và hỗn loạn tần số tim (bảng 1).

- HRV dường như không biến đổi qua 24 giờ, bất chấp sự khác biệt đáng kể giữa các khoảng thời gian năm phút trong ngày. Sự không thay đổi giống nhau HRV dường như là đúng đối với những bệnh nhân có loạn nhịp thất, đau thắt ngực và suy tim.

- HRV đã được chứng minh là giảm đáng kể so với giá trị bình thường, ở bệnh nhân nhồi máu cơ tim, mặc dù có sự khác biệt đáng kể giữa các cá nhân. HRV giảm như là một chỉ dấu cho rối loạn điều hòa tự động và có khả năng phản ánh cả giảm đối giao cảm và tăng hoạt động giao cảm. HRV giảm cũng đã được kết hợp với hậu quả xấu hơn ở những bệnh nhân có bệnh mạch vành ổn định, suy tim, và rung nhĩ.

- Người ta không khuyến cáo sử dung kiểm tra HRV thường quy ngoài các tình huống nghiên cứu lâm sang.

 

Tài liệu tham khảo


1.    Fauchier L, Babuty D, Cosnay P, et al. Heart rate variability in idiopathic dilated cardiomyopathy: characteristics and prognostic value. J Am Coll Cardiol 1997; 30:1009.
2.    Ponikowski P, Anker SD, Chua TP, et al. Depressed heart rate variability as an independent predictor of death in chronic congestive heart failure secondary to ischemic or idiopathic dilated cardiomyopathy. Am J Cardiol 1997; 79:1645.
3.    Mäkikallio TH, Huikuri HV, Hintze U, et al. Fractal analysis and time- and frequency-domain measures of heart rate variability as predictors of mortality in patients with heart failure. Am J Cardiol 2001; 87:178.
4.    Fauchier L, Babuty D, Cosnay P, Fauchier JP. Prognostic value of heart rate variability for sudden death and major arrhythmic events in patients with idiopathic dilated cardiomyopathy. J Am Coll Cardiol 1999; 33:1203.
5.    La Rovere MT, Pinna GD, Maestri R, et al. Short-term heart rate variability strongly predicts sudden cardiac death in chronic heart failure patients. Circulation 2003; 107:565.
6.    Landolina M, Gasparini M, Lunati M, et al. Heart rate variability monitored by the implanted device predicts response to CRT and long-term clinical outcome in patients with advanced heart failure. Eur J Heart Fail 2008; 10:1073.
7.    Stein PK, Pu Y. Heart rate variability in congestive heart failure. In: Heart rate variability signal processing: Clinical applications, Kamath M, Watanabe M. (Eds), CRC Press (Taylor and Francis LLC), Boca Raton, FL 2012. p.303.
8.    Yamada A, Hayano J, Sakata S, et al. Reduced ventricular response irregularity is associated with increased mortality in patients with chronic atrial fibrillation. Circulation 2000; 102:300.
9.    Lombardi F, Colombo A, Basilico B, et al. Heart rate variability and early recurrence of atrial fibrillation after electrical cardioversion. J Am Coll Cardiol 2001; 37:157.
10.    Tsuji H, Larson MG, Venditti FJ Jr, et al. Impact of reduced heart rate variability on risk for cardiac events. The Framingham Heart Study. Circulation 1996; 94:2850.
11.    Dekker JM, Crow RS, Folsom AR, et al. Low heart rate variability in a 2-minute rhythm strip predicts risk of coronary heart disease and mortality from several causes: the ARIC Study. Atherosclerosis Risk In Communities. Circulation 2000; 102:1239.
12.    Stein PK, Barzilay JI. Relationship of abnormal heart rate turbulence and elevated CRP to cardiac mortality in low, intermediate, and high-risk older adults. J Cardiovasc Electrophysiol 2011; 22:122.
13.    Shah SA, Kambur T, Chan C, et al. Relation of short-term heart rate variability to incident heart failure (from the Multi-Ethnic Study of Atherosclerosis). Am J Cardiol 2013; 112:533.
14.    Hillebrand S, Gast KB, de Mutsert R, et al. Heart rate variability and first cardiovascular event in populations without known cardiovascular disease: meta-analysis and dose-response meta-regression. Europace 2013; 15:742.
15.    Malik M, Camm AJ, Janse MJ, et al. Depressed heart rate variability identifies postinfarction patients who might benefit from prophylactic treatment with amiodarone: a substudy of EMIAT (The European Myocardial Infarct Amiodarone Trial). J Am Coll Cardiol 2000; 35:1263.
16.    Crawford MH, Bernstein SJ, Deedwania PC, et al. ACC/AHA guidelines for ambulatory electrocardiography: executive summary and recommendations. A report of the American College of Cardiology/American Heart Association task force on practice guidelines (committee to revise the guidelines for ambulatory electrocardiography). Circulation 1999; 100:886.